@@@@@@@@@@@@@@
*
Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng
Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi
Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non
Vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời
Bao năm khổ đau đất nước ta không mùa xuân
Cuộc đời tăm tối chốn lao tù bao hờn căm
Vừng dương hé sáng khi khắp nơi ta có Đảng
Bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang
Và rồi từ đây ánh dương soi đời mới
Tiến theo cờ Đảng là thấy tương lai sáng tươi 
Ấm Áp Tình Quê .
****************************************************
Báo cáo trước Quốc hội về những sai lầm vì giáo điều , Hồ Chủ tịch đã nhận trách nhiệm trước toàn dân và tự phê bình .
Nước mắt Bác đã rơi xuống khi nói đến những tổn thất đau thương do sai lầm gây ra.
Người khẳng định:“Một Đảng mà giấu khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rỏ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rỏ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một Đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắn chắc, chân chính” _(Bác Hồ)
>>>Clip:Trước Quốc hội(giữa thập niên 60), nước mắt Bác đã rơi xuống.
Toàn thể Quốc hội Việt nam khóa 1 chụp ảnh với Bác Hồ - Hồ Chí Minh
>>Bài phát biểu mẫu mực của đại biểu,26/05/2009
*****************************************************************Nhớ ngày Tổng tuyển cử đầu tiên
Nhân dân Hà Nội bỏ phiếu bầu Quốc hội khoá I (ảnh tư liệu)
(VOV) - Phóng viên VOV ghi lại lời kể của những người chứng kiến, tham gia vận động tuyển cử và những người trực tiếp được bầu đại biểu Quốc hội khoá I
65 năm đã trôi qua, nhưng ký ức về ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội của nước Việt Nam độc lập (6/1/1946) vẫn sống động trong mỗi trang sử hào hùng và trong trái tim người Việt Nam. Đây chính là thành quả đấu tranh cách mạng lâu dài, gian khổ, hy sinh của bao thế hệ mới có được. Vì vậy, tổ chức thành công cuộc tổng tuyển cử đầu tiên không chỉ là yêu cầu của tình thế cách mạng mà còn là mệnh lệnh của trái tim hàng triệu triệu người dân.
Ông Vũ Mạnh Kha hiện ở Phúc Lâm, Mỹ Đức (Hà Nội) kể lại: 7h sáng 6/1/1946, tiếng trống, chuông, chiêng... cùng vang dậy, báo hiệu ngày hội tổng tuyển cử đầu tiên của dân tộc Việt Nam. Tất cả phố phường Thủ đô đều rợp cờ, áp phích, băng rôn. Thủ đô thức dậy cùng những tiếng hô khẩu hiệu, những bài ca cách mạng. Các điểm bầu cử đều được trang hoàng trang trọng. Giọng ông Kha hào hứng: “Ở quê khi đó rất vui, trống rong cờ mở, lần đầu tiên có cờ hoa, khẩu hiệu, cổ động. Từ xưa làng xóm làm gì có chuyện đó".
Là một cán bộ Việt Minh, được phân công tuyên truyền, vận động nhân dân đi bầu cử, ông Nguyễn Ngọc Diệp hoạt động ở huyện Bất Bạt (Sơn Tây), nay là huyện Ba Vì (Hà Nội) kể rằng, cuộc vận động cũng gặp khó khăn. Nhân dân ta đa số không biết chữ nên phải công khai cho nhân dân biết nên bầu thế nào, tốt nhất là bầu cho những người cách mạng, là những người trung thành nhất, bảo vệ quyền lợi cho nhân dân.
Để tổ chức Tổng tuyển cử thành công, những cán bộ Việt Minh như ông Diệp dựa vào dân, các chi bộ, đoàn thể. Ông Nguyễn Ngọc Diệp nhớ lại: “Ngày đó vui lắm, ai cũng lần đầu tiên được tự đi bầu, tự mình viết lấy phiếu bầu, không viết được thì nhờ người khác viết. Mọi người sung sướng lắm bởi được tỏ tấm lòng của mình với đất nước, đối với Cụ Hồ và trách nhiệm với dân trong cuộc đời”.
Ông Nguyễn Văn Trân, nguyên Bí thư TƯ Đảng, nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội là một trong số ít đại biểu Quốc hội khóa I hiện còn sống. Tóc đã bạc, mắt đã mờ và chân đã chậm, nhưng ông Trân vẫn còn nhớ như in ngày tổng tuyển cử đầu tiên. Ông nhớ vì đây là sự kiện thiêng liêng của cuộc đời mình khi được đứng trong hàng ngũ 403 đại biểu tiêu biểu đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân.
Ông Trân kể, điều ông tâm nguyện là cố gắng làm tốt chức năng, nhiệm vụ của người đại biểu Quốc hội. Do hoàn cảnh đặc biệt của đất nước, cuộc Tổng tuyển cử không chỉ là cuộc vận động chính trị thông thường, mà thực chất là một cuộc đấu tranh chính trị. Thắng lợi của cuộc Tổng tuyển cử mở ra một thời kỳ mới trong lịch sử phát triển của Việt Nam, đó là thời kỳ nước ta có một Quốc hội dân tộc thống nhất.
Ông Nguyễn Văn Trân nói: “Tất nhiên mình vui hơn nhiều người khác. Lúc bấy giờ tôi ở Nam Định. Dân ta ai cũng mong có một cuộc tổng tuyển cử. Đây là tuyển cử tự do, đầu tiên của các nước Đông Nam Á. Mặc dù lúc bấy giờ chiến tranh đã nổ ra ở Nam bộ nhưng ta quyết định chiến tranh vẫn tổ chức”.
Ngay sau khi Cách mạng Tháng 8 năm 1945 thành công, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, Bác Hồ đã chỉ đạo phải tập trung tổ chức sớm cuộc Tổng tuyển cử. Mặc dù trong điều kiện thù trong giặc ngoài, chính quyền cách mạng còn rất non trẻ, biết bao khó khăn chồng chất, nhưng dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, cuộc Tổng tuyển cử đã thành công tốt đẹp, cử tri cả nước đã bầu được 403 đại biểu vào Quốc hội. Đây là sự kiện hết sức trọng đại, có thể nói là mốc son quan trọng, đánh dấu bước phát triển mới về thể chế chính trị ở nước ta về xây dựng chế độ dân chủ cộng hòa.
Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Tài Lương, nguyên Đại biểu Quốc hội khóa XI cho biết: Ông rất tự hào kế thừa thành quả ngày Tổng tuyển cử đầu tiên, để từ đó cố gắng phấn đấu là người đại biểu đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân. Ông Nguyễn Tài Lương nói: “Tự hào nhất của toàn nhân dân Việt Nam đó là cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên bầu ra Quốc hội đầu tiên và xây dựng nhà nước của dân, do dân, vì dân. Chính nhà nước đó đứng mũi chịu sào lái con thuyền Việt Nam vượt qua gian khổ, thắng giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm và đi theo con đường Bác Hồ đã chọn. Các thế hệ đại biểu Quốc hội chúng tôi tự hào kế thừa một cách xứng đáng những thành tựu đã đạt được”.
Thắng lợi của cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên đánh dấu bước trưởng thành của Nhà nước cách mạng Việt Nam, mở ra triển vọng của một thời kỳ mới, thời kỳ đất nước ta có một Quốc hội, một Chính phủ thống nhất, một bản Hiến pháp cách mạng. Thắng lợi Tổng tuyển cử 6/1/1946 càng khẳng định niềm tin tuyệt đối của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh vào tinh thần yêu nước của nhân dân ta./.
|
Anh chị em ơi!
Ba mươi năm đời ta có Đảng Hôm nay ôn lại quãng đường dài... Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay Ra sông nhớ suối, có ngày nhớ đêm Mùa xuân đó, con chim én mới Rộn đồng chiêm, chấp chới trời xanh Đời ta gương vỡ lại lành Cây khô cây lại đâm cành nở hoa. * Thuở nô lệ, dân ta nước mất Cảnh cơ hàn, trời đất tối tăm Một đời đau suốt trăm năm Chim treo trên lửa, cá nằm dưói dao Giặc cướp hết, non cao biển rộng Cướp cả tên nòi giống tổ tiên Lưỡi gươm cắt đất ngăn miền Non sông một khúc ruột liền chia ba Lũ bán nước lột da dân nước Tan mồ cha cũng rước voi iày Máu đào nhúng đỏ bàn tay Biết chi đau đớn cỏ cây đồng bào! Ôi nhớ những năm nào thuở trước Xóm làng ta xơ xác héo hon Nửa đêm thuế thúc trống dồn Sân đình máu chảy, đường thôn lính đầy Cha trốn ra Hòn Gai cuốc mỏ Anh chạy vào Đất Đỏ làm phu Bán thân đổi lấy đồng xu Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng! Con đói lã ôm lưng mẹ khóc Mẹ đợ con đấu thóc cầm hơi Kiếp người cơm vãi cơm rơi Biết đâu nẻo đất phương trời mà đi! * Lần đếm bước đến khi hừng sáng Mặt trời kia! Cờ Đảng giương cao! Đảng ta, con cuả phong trào Mẹ nghèo mang nặng khổ đau khôn cầm. Như đứa trẻ sinh nằm trong cỏ Không quê hương, sương gió tơi bời Đảng ta sinh ở trên đời Một hòn máu đỏ nên Người hôm nay. Đảng ta đó, trăm tay nghìn mắt Đảng ta đây, xương sắt da đồng Đảng ta, muôn vạn công nông Đảng ta, muôn vạn tấm lòng niềm tin. Đảng ta Mác – Lê-nin vĩ đại Lại hồi sinh, trả lại cho ta Trời cao, đất rộng bao la Bát cơm, tấm áo, hương hoa, hồn người. Từ ấy đã ba mươi năm chẵn Cuộc đời ta theo Đảng tiến lên Đường xa bao nỗi truân chuyên Ngọn đèn đêm gió, con thuyền biển khơi Đèn vẫn tỏ, thuyền bơi tới trước Đảng ta đưa dân nước ta đi... Con đường cách mạng trường kỳ Ba mươi năm ấy, bước đi vững vàng. Trống Xô-viết, Nghệ An vang động Bắc Trung Nam làn sóng đấu tranh Hầm than, xưởng máy, lều gianh Đứng lên tự cứu mà giành ấm no Đứng lên cứu tự do, độc lập Đứng lên giành ruộng đất, áo cơm! Đứng lên thân cỏ, thân rơm Búa liềm không sợ súng gươm bạo tàn!! Máu có chảy, xương tan thịt nát Bới công nông! Tiếng hát càng cao Năm năm chìm nổi ba đào Phong trào tạm lắng, phong trào lại lên... * Chống phát xít, cường quyền hiếu chiến Khắp năm châu, trận tuyến Bình dân Trùng trùng cách mạng ra quân Phất cao cờ đỏ, công nhân dẫn đầu Còi máy gọi bến tàu hầm mỏ Hòn Gay kêu Đất Đỏ đấu tranh Áo nâu liền với áo xanh Nông thôn cùng với thi thành đứng lên Đòi cơm áo, đòi quyền dân chủ Đường càng đi đội ngũ càng đông Suối ngàn đã chảy thành sông Đố ai tát cạn được dòng nước xuôi Càng tức nước, càng xui bờ vỡ Lòng dân ta như lửa thêm dầu Lưỡi lê, mũi súng, nhà tù Càng đau, càng khổ, àng thù, càng căm Nước đà mất tám mươi năm Đã Tây lại Nhật, đứng nằm sao yên? Thân một cổ hai xiềng nô lệ Phải vùng lên mà bẻ cho tan Diệt bầy Tây - Nhật - Việt gian Việt Nam độc lập hoàn toàn tự do! Lời Đảng gọi vang to khắp nước Núi sông nghe chân bước trước sau Bắc Sơn phất ngọn cờ đầu Nam Kỳ khởi nghĩa bắc cầu tiến lên Máu dù chảy hai miền thấm đỏ Nghìn đầu rơi xuống cỏ, không lui Núi càng rung, biển càng sôi Thép nung càng luyện, càng tôi, càng bền. * Rừng Việt Bắc, Thái Nguyên chống địch Ôi hai tiếng đồng bào, Tổ quốc |
Đời đang buổi bình minh hửng đỏ Tây lại vào cắn cổ, cắn chân Chém cha cái lũ thực dân Đã leo đằng cẳng lài lân đằng đàu! Một bước nhịn, bước sau cố nhịn Giặc càng hung. Còn nín được sao? * Hỡi quốc dân, hỡi đồng bào! Có gươm, có súng, có dao hãy dùng Quyết kháng chiến đến cùng cứu nước! Toàn dân trông phía trước, tiến lên! Nửa đêm vang tiếng lệnh truyền Phố giăng chiến luỹ, đường xuyên chiến hào Hồn nước dựng thành cao muôn trượng Tay Đảng rèn lực lượng muôn dân Chín năm kháng chiến thành thần Gậy tầm vông đánh tan quân bạo tàn! Một dân tộc hai bàn tay trắng Đồng tâm là chiến thắng thành công Dân ta gan dạ anh hùng: Trẻ làm đuốc sống, già xông lửa đồn Chân toạc máu, chân dồn đuổi giặc Tay chém thù, tay sắc như gươm! Củ khoia, củ sắn thay cơm Khoai bùi trong dạ, sắn thơm trong lòng Hớp ngụm nước suối trong dỡ khát Trông trời cao mà mát tâm can! Chín năm nắng núi mưa ngàn Nắng mưa có Đảng, cơ hàn có nhau Nhớ những lúc hầm sâu địch hậu Nhớ những đêm theo dấu đường đây Giặc lùng, giặc quét, giặc vây Có dân, có Đảng đêm ngày vẫn vui Làng kháng chiến không lui một bước Nhổ sạch đồn cho nước ta yên Chín năm làm một Điện Biên Nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng! Ôi Tổ quốc, vinh quang Tổ quốc! Ngàn muôn năm dâ tộc ta ơi! Việt Nam anh dũng sáng ngời Ánh gươm độc lập giữa trời soi chung. Hỡi ai kiếp bần cùng nô lệ Hãy đứng lên mà bẻ xiềng gông Tự do đã nở hoa hồng Trong dòng máu đỏ, trên đồng Việt Nam... * Đường hạnh phúc gian nan lắm khúc Đời đấu tranh không lúc dừng chân Đã rằng vì Nước vì Dân Nước Dân còn khổ thì thân sướng gì? Đường giải phóng mới đi một nửa Nửa Mình còn trong lửa nước sôi Một thân không thể chia đôi Lửa gươm không thể cắt rời nùi sông Gươm nào chém được dòng Bến Hải? Lửa nào thiêu được dãi Trường Sơn? Căm hờn lại giục căm hờn Máu kêu trả máu, đầu van trả đầu! Miền Nam đi trước về sau Bước đường cách mạng dài dâu đã từng Đước đã mọc thành rừng gỗ cứng Gió càng lay càng dựng Thành đồng Trăm sông về một biển Đông Bắc Nam sẽ lại về trong một nhà! * Đường thống nhất chân ta bước gấp Miền Bắc ta xây đắp nhanh tay Năm năm mới bấy nhiêu ngày Mà trông trời đất đổi thay đã nhiều... Dân có ruộng, dập dìu hợp tác Lúa mượt đồng, ấm áp làng quê Chiêm mùa, cờ đỏ ven đê Sớm trưa tiêng trống đi về trong thôn Máu áo mới nâu non nắng chói Mái trường tươi roi rói ngói son Đã nghe nước chảy lên non Đã nghe đất chuyển thành con sông dài Đã nghe gió ngày mai thổi lại Đã nghe hồn thời đại bay cao... Núi rừng có điện thay sao Nông thôn có máy làm trâu cho người Đời hết kẻ sống lười ăn bám Đời của ai dũng cảm hy sinh Những người lao động quang vinh Chúng ta là chủ của mình từ đây... Nghìn năm giấc mộng đêm ngày Ba mươi năm Đảng, hôm nay có mình * Ba mươi tuổi Đảng sinh, phấn đấu Đã bao lần đổ máu con yêu! Đường đi mấy núi mấy đèo Núi bao nhiêu ngọn, bấy nhiêu anh hùng! Sống cùng Đảng, chết không rời Đảng Tấm lòng son chói sáng nghìn thu Mặt trời có lúc mây mù Trái tim ta vẫn đỏ bầu máu tươi! Người đang sống nhớ người đã khuất Nhớ những anh chị mất trên đường Tù lao, máy chém, chiến trường Dẫu tan nát thịt, còn vương vấn hồn: Chết nằm xuống, còn hôn cờ Đảng Chết còn trau súng đạn, quên đau Chết còn trút áo cho nhau Miếng cơm dành để người sau ấm lòng. Hỡi những trái tim không thể chết Chúng tôi đi theo vết các anh Những hồn Trần phú vô danh Sóng xanh biển cả, cây xanh ngút ngàn... Con chim biết nhớ đàn nhớ tổ Ta nhớ người đau khổ nuôi ta: Ơn người như mẹ, như cha Lòng dân yêu Đảng như là yêu con! Nghèo rau cháo, từng lon gạo bữa Dành cho ta chút sữa cầm hơi Dù khi tắt lửa tối trời Vững lòng quyết sống, không rời Đảng ta. Dù khi giặc khảo giặc tra Cắn răng thà chết, không xa Đảng mình! Ta nhớ nghĩa nhớ tình bốn biển Anh em ta yêu mến gần xa Máu Hồng quân, máu Trung Hoa Cũng là máu đổ cho ta đất này. Một ngày nhớ bao ngày xưa ấy Ba mươi năm, biết mấy buồn vui! Đắng cay nay mới ngọt bùi Đường đi muôn dặm, đã ngời mai sau... Ngọn cờ đỏ trên đầu phấp phới Bác Hồ đưa ta tới trời xa Ba mươi năm bước đường qua Đời ta có Bác xông pha dẫn đường Người đi trước, nghìn sương muôn tuyết Dắt dìu dân, nước Việt Nam ta Bạc phơ mái tóc người Cha Ba mươi năm Đảng nở hoa tặng Người. (1960) Tố Hữu |
Đang bị khóa @ 00:24 08/01/2011
Số lượt xem: 1960
- ----------- (12/09/10)
- Invite a fragrant tea-Mời trà thơm_Invite a spring tea-Mời bạn uống trà mùa xuân / (đang soan)........ (06/08/10)
- 26-07-2010-từ Đầu tuần, THÊM hàng loạt trường ĐH,CĐ công bố điểm thi (28/07/10)
- Khả năng điểm sàn và điểm chuẩn DH 2010 sẽ giảm (24/07/10)
- GOOD LUCK to YOU !!! (18/07/10)


Các ý kiến mới nhất