Gốc > ThơVăn=sưutầm,Viết (post) > Thơ,Văn=sưu tầm,Viết (post) >
Tôi nghe tên nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã lâu, từ khi đọc và thích “Hương thầm” của chị. Trong cái không khí sục sôi cả nước lên đường chống Mỹ cứu nước, “Hương thầm như một lời thủ thỉ, nhắn gửi tha thiết với người ra trận, nuôi dưỡng cho họ ý chí chiến đấu, mong ngày thắng lợi để trở về với người yêu thương. Người phải khéo và tinh tế lắm mới diễn tả được cái tình ý nhị như vậy. Cái hay không phải ở câu chuyện mà ở cái tình và những ngôn từ đằm thắm, thanh lịch.
Sau này, khi quen biết, có lần tôi hỏi chị:
- Trong cảm xúc thế nào mà chị viết “Hương thầm” hay đến vậy, không chau chuốt, cầu kỳ ở ngôn từ mà da diết, dịu nhẹ, sâu lắng, đầy chất lãng mạn của một thời, nhưng lại có sức rung động ở mọi thời?.
Chị bảo : - Tôi cũng không tưởng tượng bài thơ lại được nhiều người yêu mến đến vậy, trên mạng bây giờ mọi người vẫn bình luận rất hứng thú về khung cửa sổ, về hoa bưởi.
Rồi giọng chị nhỏ lại và nhìn vào xa xăm : Tôi chỉ nhớ hồi đó tôi đi làm thường phải qua đường tàu Khâm Thiên, hay gặp đoàn tàu chở những người lính trẻ vào chiến trường Miền Nam, trong đó có cả em trai tôi. Những người đứng hai bên đường khi tàu đi qua thường vẫy tay tạm biệt và rưng rưng nước mắt bởi rất có thể những người lính trẻ kia ra đi không quay trở lại.
Trong sân nhà tôi ở Yên Phụ trước kia có cây bưởi, sáng dậy hoa rụng đầy sân, tôi thường nhặt cho vào túi xách đi làm. Cậu em trai tên Khải của tôi biết chị thích hoa bưởi cũng thường nhặt hoa hoặc trèo lên hái hoa đặt vào bàn của chị. Rồi cậu ấy ra trận và không bao giờ trở về. Tôi viết bài “Hương thầm” để tặng Khải. có thể lúc đó Khải chưa yêu đâu, nhưng có cô bạn thân học chung một lớp. Tôi mượn hương bưởi trong khăn tay cô gái hàng xóm để tiễn em mình. Tôi thương Khải lắm, từ chiến trường khốc liệt, Khải viết thư về nói : Em nghe đài ngâm bài “Hương thầm”của chị. Vậy mà tôi chưa kịp viết lại cho em để nói rằng bài thơ chị viết về em đó thì Khải đã hy sinh để rồi “Hương thầm” cứ lặng lẽ, đến người trong cuộc cũng không biết.
Giấu một chùm hoa trong chiếc khăn tay
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm
Bên ấy có người ngày mai ra trận…
Nào ai đã một lần dám nói
Hương bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không giấu được cứ bay dịu nhẹ
Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
nhờ hương thơm nói hộ tình yêu.
Đọc những tình cảm như vậy, ai cũng nghĩ đó là mối tình đầu đầy “lãng mạn cách mạng” của chị.
Câu chuyện đó xảy ra đã lâu lắm rồi, tới 43 năm, người ra trận cũng đã hy sinh nơi chiến trường xa. Nhưng “Hương thầm” đã làm nên tên tuổi của chị và chị cũng làm nên bất tử tên một loài hoa.
Dong Huong Giang @ 07:58 30/07/2011
Số lượt xem: 669
HƯƠNG THẦM
HƯƠNG THẦM
Phan Thị Thanh Nhàn
Tôi nghe tên nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã lâu, từ khi đọc và thích “Hương thầm” của chị. Trong cái không khí sục sôi cả nước lên đường chống Mỹ cứu nước, “Hương thầm như một lời thủ thỉ, nhắn gửi tha thiết với người ra trận, nuôi dưỡng cho họ ý chí chiến đấu, mong ngày thắng lợi để trở về với người yêu thương. Người phải khéo và tinh tế lắm mới diễn tả được cái tình ý nhị như vậy. Cái hay không phải ở câu chuyện mà ở cái tình và những ngôn từ đằm thắm, thanh lịch.
Sau này, khi quen biết, có lần tôi hỏi chị:
- Trong cảm xúc thế nào mà chị viết “Hương thầm” hay đến vậy, không chau chuốt, cầu kỳ ở ngôn từ mà da diết, dịu nhẹ, sâu lắng, đầy chất lãng mạn của một thời, nhưng lại có sức rung động ở mọi thời?.
Chị bảo : - Tôi cũng không tưởng tượng bài thơ lại được nhiều người yêu mến đến vậy, trên mạng bây giờ mọi người vẫn bình luận rất hứng thú về khung cửa sổ, về hoa bưởi.
Rồi giọng chị nhỏ lại và nhìn vào xa xăm : Tôi chỉ nhớ hồi đó tôi đi làm thường phải qua đường tàu Khâm Thiên, hay gặp đoàn tàu chở những người lính trẻ vào chiến trường Miền Nam, trong đó có cả em trai tôi. Những người đứng hai bên đường khi tàu đi qua thường vẫy tay tạm biệt và rưng rưng nước mắt bởi rất có thể những người lính trẻ kia ra đi không quay trở lại.
Trong sân nhà tôi ở Yên Phụ trước kia có cây bưởi, sáng dậy hoa rụng đầy sân, tôi thường nhặt cho vào túi xách đi làm. Cậu em trai tên Khải của tôi biết chị thích hoa bưởi cũng thường nhặt hoa hoặc trèo lên hái hoa đặt vào bàn của chị. Rồi cậu ấy ra trận và không bao giờ trở về. Tôi viết bài “Hương thầm” để tặng Khải. có thể lúc đó Khải chưa yêu đâu, nhưng có cô bạn thân học chung một lớp. Tôi mượn hương bưởi trong khăn tay cô gái hàng xóm để tiễn em mình. Tôi thương Khải lắm, từ chiến trường khốc liệt, Khải viết thư về nói : Em nghe đài ngâm bài “Hương thầm”của chị. Vậy mà tôi chưa kịp viết lại cho em để nói rằng bài thơ chị viết về em đó thì Khải đã hy sinh để rồi “Hương thầm” cứ lặng lẽ, đến người trong cuộc cũng không biết.
Giấu một chùm hoa trong chiếc khăn tay
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm
Bên ấy có người ngày mai ra trận…
Nào ai đã một lần dám nói
Hương bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không giấu được cứ bay dịu nhẹ
Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
nhờ hương thơm nói hộ tình yêu.
Đọc những tình cảm như vậy, ai cũng nghĩ đó là mối tình đầu đầy “lãng mạn cách mạng” của chị.
Câu chuyện đó xảy ra đã lâu lắm rồi, tới 43 năm, người ra trận cũng đã hy sinh nơi chiến trường xa. Nhưng “Hương thầm” đã làm nên tên tuổi của chị và chị cũng làm nên bất tử tên một loài hoa.
Dong Huong Giang @ 07:58 30/07/2011
Số lượt xem: 669
Số lượt thích:
0 người
 
- Nỗi nhớ miền Trung (03/07/11)
- Về Hà Nam anh ơi ! (19/09/10)
- Có cái trăng, có cái nước , có cái gió ... (14/09/10)
- Chiều đơn côi... (28/08/10)
- 4 bài thơ tình nổi tiếng củaT.T.Kh. (24/08/10)
Các ý kiến mới nhất